Hold [Oneshot | KangNam]

Author – Lam AKA BBCG | Rating – K
| Kang Seungyoon x Nam Taehyun |

Hold

3000b646-6da2-44d9-a5e9-16a5bf80a82e

“Tay em lạnh thật đấy.”

Seungyoon luôn nói thế mỗi khi cầm lấy tay cậu. Lòng bàn tay anh áp vào mu bàn tay, những ngón tay miết nhẹ lên cổ tay cậu. Tay anh chạy dọc theo những làn gân xanh nổi trên cánh tay Taehyun. Thường những lúc như vậy, anh sẽ thì thầm những chuyện đâu đâu, đủ để mình cậu nghe thấy, còn cậu thì giữ im lặng. Chỉ cậu và anh, trong một căn phòng đóng kín, nhưng Taehyun cũng chẳng biết phải nói gì.

“Đang là mùa đông, với cả cái của nợ kia hư rồi, anh biết mà.”

Giọng Taehyun hơi khàn. Điều hòa trong phòng hư vài hôm rồi, cậu chẳng có thời gian gọi người đến sửa. Ngồi trong phòng kín mà cảm giác cứ như đang ở ngoài trời vậy. Tên ngốc kia thì cứ nhất quyết sang nhà cậu, mặc dù anh biết rõ ở đây lạnh cóng.

Sau đó, vì tuyết rơi dày quá, nên bây giờ phải kẹt ở đây. Anh chốc chốc lại ngó ra ngoài cửa sổ, tuyết vẫn không dứt, bàn tay nắm lấy tay cậu càng lúc lại càng chặt.

“Nếu cứ nắm chặt thế này, cổ tay em sẽ hằn dấu vân tay của anh mất.”

Cậu cảm thấy tay mình được thả lỏng dần, những ngón tay khô cứng xoa xoa lên chỗ đã đỏ lên.

“Nhưng tay anh vẫn ấm này.”

Seungyoon buông bàn tay cậu ra, cọ xát hai tay mình với nhau một chút, rồi đưa lên áp vào má cậu.

“Ừ.”

Taehyun chỉ trả lời đơn giản như vậy, trên mặt chẳng biểu hiện cảm xúc gì, nhưng hai tai đều đỏ cả lên rồi. Aish, mấy cái chuyện con nít này.

Chẳng biết tay Seungyoon để trên má cậu bao lâu, cũng chẳng biết cậu đã im lặng bao lâu. Seungyoon rốt cuộc cũng chú ý đến hai tai đang đỏ ửng của cậu, tự mình đoán rằng, có lẽ là cậu lạnh quá rồi. Anh tằng hắng.

“Taehyun, tai của em…”

“À…”

Taehyun có thể cảm nhận được tai mình nóng ran, mà chẳng biết vì lí do gì. Là tại cái chạm của anh ư? Taehyun cũng hơi ngượng một chút, nhưng cậu đâu có phải mấy đứa con gái lần đầu biết yêu. Cậu hít một hơi, cố gắng lấy lại tự tin, gỡ tay Seungyoon ra.

“Không sao đâu, tại vì lạnh quá thôi.”

Còn tay anh, thì lại rất ấm.

Taehyun đến thành phố này ngót ngét đã hai năm. Ở nơi thành thị đông đúc chật chội, chẳng ai mảy may để ý đến thằng nhóc ngoại quốc non nớt, có lẽ cũng chỉ mong muốn tìm được một chỗ chen chân như bao kẻ khác. Cậu không giống họ, không nói ngôn ngữ của họ, không phải là một trong số họ, vì thế, lại càng cô đơn.

Và có lẽ Taehyun sẽ mãi cô đơn như thế, nếu không gặp Seungyoon.

“Tay em lạnh thật đấy…

…nhưng anh thích nắm.

Em xem, vừa vặn thế này. Ngón tay đan vào nhau, không có kẽ hở. Như vậy thì em không phải lo có cơn gió lạnh nào len vào rồi…”

Seungyoon cười hì hì, mi mắt nheo lại, trông như một đứa ngốc. Taehyun nhịn không được, vương tay ra nhéo anh một cái. Chẳng có mấy khi Seungyoon lại trẻ con như vậy. Đôi mắt anh long lanh, và cậu thề rằng cậu thấy chính mình trong đó.

Cậu cũng chẳng biết phải làm như thế nào. Vươn tay ôm lấy Seungyoon, đầu gục trên vai anh.

Quả thực, rất ấm.

Ấm đến nỗi, cậu quên mất, ngủ luôn trên vai anh. Trong mơ chỉ thấy loáng thoáng hình ảnh đôi tay quen thuộc, và ánh nhìn đọng lại trong đáy mắt.

Seungyoon à…

Khi Taehyun mở mắt, trước mặt cậu không còn là căn phòng trắng toác lạnh ngắt của mình, mà là một căn nhà nhỏ hơi bừa bộn. Trên đầu giường có một chiếc radio, đang phát một bản tình ca không lời. Trong không gian nhỏ hẹp vang vọng tiếng ai đó nghêu ngao hát. Cậu cảm thấy cả cơ thể nặng trịch, đến cả việc ngồi dậy cũng trở nên khó khăn.

“Em tỉnh rồi à?”

Taehyun không trả lời, trước mắt cậu chỉ mờ mờ một dáng hình quen quen. Cậu dụi mắt, là Seungyoon.

“Ở nhà em lạnh quá nên có lẽ là bị cảm rồi. Lúc em ngất… anh sợ lắm.”

Seungyoon ngồi xuống bên cạnh cậu, thở dài.

“A… Mệt quá đi mất!”

Taehyun thều thào, rồi ngã vào lòng anh, mái tóc mềm cọ cọ vào cổ anh. Seunghoon bị ôm bất ngờ, không kịp phản ứng gì. Làn hơi nóng phà vào cổ khiến anh hơi run.

“Anh thơm thật đấy. Đừng nói gì hết, cứ giữ như vậy… Em thích thế này.”

Taehyun bị ốm nên giọng khá khó nghe, nhưng ở khoảng cách gần như vậy, anh không bỏ sót từ nào. Anh kiên nhẫn đợi một lúc lâu, đến khi Taehyun bắt đầu thở đều đặn, mới nhẹ nhàng đặt cậu xuống. Những ngón tay anh vô thức lướt qua mái tóc cậu. Seungyoon cúi xuống, dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán Taehyun. Taehyun cứ thích là lại hành động như vậy, chẳng bao giờ đoán trước được. Seungyoon, trong những lúc như vậy, chỉ có thể cười thôi.

“Seungyoon, Seungyoon à.”

Taehyun cứ thì thầm tên anh từ nãy đến giờ. Cậu không tỉnh táo khiến việc vận chuyển của anh gặp chút khó khăn, cứ loạng choạng từ bên này sang bên kia như say rượu. Nhưng nghe thấy tên mình từ phía sau như đang cổ vũ, Seungyoon xốc lại người Taehyun một chút rồi đi nhanh hơn.

Cái tên mà bạn nói ra trong lúc không tỉnh táo nhất, thường là tên của người quan trọng nhất.

Seungyoon không thể ngăn bản thân mỉm cười trước suy nghĩ đó.

“Taehyun à, không cần gọi tên anh nhiều vậy đâu, anh cũng yêu em mà.”

Anh cười khì, nói nhỏ vào tai Taehyun, nghĩ rằng chắc cậu sẽ chẳng nghe thấy đâu. Chỉ thấy bàn tay choàng qua cổ anh chặt hơn một chút, người cậu rúc sâu hơn một chút.

Sau khi ăn và uống mấy viên thuốc, Taehyun vẫn chẳng thấy khỏe hơn chút nào. Tay chân cậu không ngừng run rẩy. Taehyun cuộn tròn trong đống chăn, chỉ thò mỗi cái đầu ra ngoài. Seungyoon ngồi tựa lưng vào chiếc giường, vừa làm việc gì đó trên máy tính, vừa lẩm bẩm hát theo bài hát phát trên radio. Nhìn từ xa thì có vẻ thư thả, nhưng cặp lông mày không ngừng nhíu lại. Cứ khoảng hai mươi phút, Seungyoon lại quay sang hỏi mấy câu.

“Taehyun-ah? Em còn thức không?”

“Em thấy thế nào?”

“Đỡ hơn chưa? Có cần đi đến bệnh viện không?”

Và Taehyun chỉ trả lời ngắn gọn trong mấy chữ, “Em không sao.”

Vì Seungyoon-hyung ở đây mà.

Taehyun thích những lúc như thế này, khi chỉ có Seungyoon và cậu. Seungyoon sẽ chui ra khỏi cái vỏ bọc cứng ngắt mà anh vẫn khoác lên suốt những năm tháng ở đây và trở nên dịu dàng đến lạ. Cái cách anh thỉnh thoảng vẫn quay lại nhìn cậu bằng ánh mắt lo lắng cho dù có bận rộn làm việc trên máy tính, hay cái cách anh vẫn tìm đến tay cậu như một thói quen.

“Seungyoon-hyung, tay em không lạnh nữa rồi.”

Seungyoon cười méo xệch, “Sốt cao như vậy thì tay nào mà lạnh nổi.” Anh nắm lấy bàn tay đã ấm lên vì trận ốm, áp vào má mình, như cái cách mà anh vẫn thường làm. Những lúc như này, Seungyoon sẽ cười, như thể đã có cả thế giới, nhưng khi hơi nóng chạm vào làn da anh, có cái gì đó khiến anh khựng lại.

“Nhưng mà Taehyun này, kì lạ thật ấy…”

“Thế nào cơ?”

“Bởi vì trước đây anh chưa từng nắm tay ai ngoài em cả… Mà tay em thì lúc nào cũng lạnh cóng. Cho nên bây giờ, cảm giác ấm nóng này, thật không quen chút nào.”

Taehyun không nói gì. Những ngón tay nằm trong lòng bàn tay anh khẽ cựa quậy, đòi thoát ra. Seungyoon buông lỏng tay cậu ra. Taehyun quay mặt vào tường, tiếp tục giữ im lặng. Trong căn phòng rộng lớn, chỉ nghe tiếng nhạc lẫn với âm thanh rè rè từ radio.

“Anh thích cái nào hơn, nam cực lạnh lẽo, hay vùng xích đạo ấm áp?”

Cậu cất giọng hỏi. Bình thường, Seungyoon sẽ dựa vào phản ứng của Taehyun để trả lời những câu hỏi kì lạ bất chợt nảy ra trong đầu cậu, bởi vì Taehyun của ngày hôm qua sẽ không giống như Taehyun của ngày hôm nay, và câu hỏi có thể giống, nhưng câu trả lời sẽ thay đổi xoành xoạch. Taehyun muốn thế nào thì là thế ấy thôi. Seungyoon có lẽ là người duy nhất chịu được cái phần này trong tính cách của Taehyun, cũng bởi vì thế nên Taehyun mới vui vẻ khi ở cạnh anh.

Nhưng đó là khi Taehyun để anh đoán ra thôi. Nếu cậu thật sự muốn nghe câu trả lời, nhất định sẽ không để cho anh một manh mối nào.

“Nam cực.”

“Vì sao?”

“Bởi vì anh đã sống trong sự lạnh lẽo của em quá lâu, nếu đến nơi ấm áp sẽ bị sốc nhiệt mà chết đấy!”

“…”

“…”

“Đồ ngốc.”

Taehyun cuối cùng cũng phì cười nhờ trò đùa nhạt nhẽo của Seungyoon, anh bất giác cũng cười theo. “Làm cho Nam cực lạnh lẽo vui vẻ là tốt rồi. Anh thích thế hơn, vậy nên mau chóng khỏe lại nhé”, Seungyoon xoa đầu Taehyun, những nét nhăn trên mặt anh giãn ra. Taehyun cố gắng tránh đi, những sợi tóc chuyển động trong lòng bàn tay anh, nhất quyết không chịu để yên. Đôi mắt Taehyun nhắm nghiền, chẳng thèm mở ra.

Những lúc như thế này, những lúc như thế này. Seungyoon thở hắt ra. Những lúc như thế này, em thật sự rất đáng yêu. Và Seungyoon không biết nên làm thế nào. Hôn ư? Sẽ bị lây bệnh mất. Thế là theo thói quen, tay anh lướt theo gò má xuống xương quai hàm, đến cằm rồi đến môi, và dừng lại. Hơi thở của Taehyun khẽ khàng chạm vào đầu ngón tay anh. Taehyun nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, một phần vì hôm nay là một ngày dài, phần còn lại chắc là nhờ tác dụng phụ của thuốc.

Seungyoon rướn người, tắt cái radio đi. Cả căn phòng chỉ còn tiếng thở đều đặn của Taehyun, và đôi khi là những tiếng bước chân khẽ khàng của Seungyoon. Ngoài kia, tuyết có thể sẽ lại rơi vào bất cứ lúc nào. Cứ mỗi khi có tuyết rơi, Seungyoon sẽ không nhịn được mà chạy ra ngoài, lang thang khắp nơi trong cái lạnh giá của mùa đông. Ngày tuyết rơi đầu tiên kể từ sau khi gặp Taehyun, Seungyoon lôi cậu đi khắp nơi. Dù có làu bàu cằn nhằn như thế nào, cậu vẫn đi theo anh rong ruổi đến mọi ngõ ngách của thành phố, ngắm nhìn những mái hiên và vỉa hè phủ đầy tuyết trắng.

Hôm Taehyun bị ốm, cũng là hôm Seungyoon tính rủ cậu ra ngoài. Taehyun bảo tuyết rơi dày lắm, xe cậu không di chuyển được nên Seungyoon mới sang nhà cậu. Nếu hôm đó anh không đến, không biết Taehyun sẽ thế nào nữa. Nghĩ đến đây, Seungyoon thấy sợ.

Taehyun không bao giờ đến bác sĩ, cho dù có ốm nặng đến thế nào đi nữa. Seungyoon có gặng hỏi vài lần, nhưng câu trả lời không bao giờ giống nhau. Bởi vì em không thích mùi của bệnh viện hay phòng khám. Bởi vì rất tốn tiền. Bởi vì rất phiền phức. Có lẽ Taehyun đã nhận thức được cơn cảm cúm từ trước đó, nhưng cũng vì bản tính chủ quan và cả việc không thích bệnh viện, nên cậu giấu nhẹm nó đi.

Lúc về nhà Taehyun để lấy quần áo cho cậu, Seungyoon thấy mấy lọ thuốc đã bị bóc hết nhãn, bên trong có những viên nhộng màu xanh. Chắc là thuốc của Taehyun mua trước. Biết rõ bản thân mình bị bệnh, nhưng lại không chăm sóc cho bản thân kỹ lưỡng gì cả.

Seungyoon mở tủ quần áo, lấy thêm một cái chăn nữa, đắp lên người Taehyun. Nếu như ngày mai Taehyun vẫn không khỏi, nhất định anh sẽ bắt cậu đến bệnh viện bằng mọi cách, kể cả có phải trói cậu lại rồi nhét vào taxi đi nữa.

Đã vào giữa mùa đông rồi. Taehyun không thích mùa lạnh, vỉa hè thì trơn trượt, bầu trời thì âm u. Nếu chẳng may, điều hòa sẽ hỏng và máy nước nóng cũng thế. Taehyun không nói ra, nhưng Seungyoon biết, và anh cũng không ít lần bảo cậu đến nhà mình để trú đông. Nhưng cũng giống như con mèo bướng bỉnh chẳng chịu rời khỏi cái ghế sofa rách nát, Taehyun nhất quyết ở lại đó. Mà nếu Taehyun muốn thế, thì Seungyoon chẳng làm gì được.

Nhưng mà sau cùng thì Seungyoon cũng đã lôi được Taehyun đến nhà mình vào mùa đông rồi.

Seungyoon loay hoay đến ba, bốn giờ sáng. Trong lòng anh tự nhủ, Làm nốt cái này thôi, làm xong cái kia thôi. Công việc hôm nay chất đống, nếu không làm thì sợ không kịp mất. Seungyoon đã xin nghỉ hai ngày với lời hứa sẽ làm xong mọi thứ được giao rồi. Cứ thế này anh sẽ phải thức trắng đêm nay mất thôi.

Seungyoon đóng laptop lại, dụi dụi hai mắt, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Lúc trở ra, Seungyoon tùy tiện đổ một gói café pha sẵn vào cốc, chưa kịp rót nước nóng vào, thì lại cảm thấy một mái tóc mềm mềm cọ vào cổ. Anh bất giác rùng mình, nhẹ nhàng đặt cái cốc xuống.

“Sao em không ngủ đi?”

“Sao anh không ngủ đi?”

Seungyoon cảm giác như vừa làm việc gì có lỗi, gãi đầu, cố gắng ra vẻ tự nhiên nhất.

“Anh có việc…”

Dưới ánh sáng mờ mờ của ánh đèn phòng tắm, Seungyoon không nhìn rõ vẻ mặt của Taehyun, chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn.

“Seungyoon-ah, em biết là vì em nên anh mới phải làm việc thâu đêm, nhưng mà… Mặt trời sắp mọc rồi. Anh định không nghỉ ngơi sao?”

“Anh chỉ được nghỉ khi nào em khỏi bệnh thôi.”

Anh bâng quơ nói, nở một nụ cười. Nam Taehyun chẳng biết là vì cảm động hay là vì cảm thấy tội lỗi, bỗng vươn tay ra ôm lấy Seungyoon. Bàn tay lạnh ngắt ôm trọn tấm lưng Seungyoon. Cảm giác lạnh lẽo qua một lớp vải vẫn khiến anh run rẩy.

“Nhiệt độ cơ thể của em cuối cùng cũng hạ xuống rồi.”

“Thật tốt.”

Seungyoon theo thói quen, xoa đầu Taehyun. Taehyun thường sẽ đẩy tay anh ra, hẳn rồi. Nhưng cậu không làm vậy, cứ để mặc anh làm rối tung mái tóc mình.

“Ngoan nào, đi ngủ đi.”

Nam Taehyun trước đây nghe phải câu này chắc chắn sẽ phụng phịu, lầm bầm, “Em không phải là trẻ con”, rồi trốn vào phòng riêng thức tới sáng. Nhưng hôm nay, nghe xong câu này thì lại chầm chậm buông ra, quay trở lại giường. Trong tai chỉ còn nghe vang vọng câu nói “Anh chỉ được nghỉ khi nào em khỏi bệnh thôi…”, Taehyun nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Seungyoon thấy Taehyun cuộn tròn trên chiếc giường của mình, trong lòng bỗng chốc cảm thấy nhẹ bẫng. Suốt đêm, trong căn hộ yên tĩnh, chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng lạch cạch của bàn phím máy tính, hòa lẫn với tiếng thở đều đều và tiếng sột soạt của chăn nệm mỗi khi Taehyun cử động. Những âm thanh khác biệt đó lại quyện vào nhau êm đềm trong cùng một khung hình.

Bên ngoài, những ánh đèn cũng bắt đầu tắt.

Mãi đến khi mặt trời bắt đầu ló dạng phía trên những căn nhà nhỏ phía xa, Seungyoon mới chợp mắt một chút. Bởi vì mệt mỏi, Seungyoon ngủ rất sâu. Taehyun cũng vì tác dụng của thuốc cảm, đến hơn mười giờ sáng mới bừng tỉnh vì tiếng chuông điện thoại quen thuộc. Taehyun định lên tiếng hỏi Seungyoon để điện thoại của cậu ở đâu, chợt nhìn thấy dáng người gầy nhom của Seungyoon nằm dài trên sofa, quần áo cũng không thèm thay, chăn cũng không thèm đắp. Trong lòng Taehyun bỗng xuất hiện cảm giác tê dại.

Chiếc điện thoại của Taehyun đặt trên bàn ngay cạnh ghế sofa, cùng với đồng hồ và vài vật dụng cá nhân của cậu. Chắc hẳn là do Seungyoon mang đến. Tiếng chuông điện thoại ồn ào như vậy cũng không thể đánh thức Seungyoon đang ngủ say. Taehyun bắt máy. Đầu bên kia là giọng của quản lí, không vội vã cũng không lề mề, đều đều hỏi cậu vì sao hôm nay lại nghỉ. Taehyun cũng dùng giọng điệu bình tĩnh trả lời.

Thảo luận được mười lăm phút, Taehyun bảo ngày mốt sẽ đi làm trở lại. Quản lí không nói không rằng, cậu cho rằng anh ta đã ngầm đồng ý, bèn xin phép rồi cúp máy.

Taehyun mở tủ áo của Seungyoon, lục tìm một hồi vẫn không thấy cái chăn nào, chợt nhớ ra Seungyoon đã đem toàn bộ chăn của mình đắp lên người Taehyun. Taehyun đành đem mấy tấm chăn trong phòng ngủ trả lại với chủ nhân của nó. Từng cái, từng cái một, thật chậm rãi để không đánh thức Seungyoon.

Taehyun cảm thấy bản thân mình đã khỏe hơn nhiều so với ngày hôm qua. Trước đây dù ốm thế nào, Taehyun cũng sẽ bỏ qua hết mà đi làm, về nhà thì uống hai cốc nước rồi uống thuốc, sau đó đi ngủ. Mấy cơn cảm mạo rồi sổ mũi rồi cũng buồn chán với cái thái độ dửng dưng của cơ thể Taehyun mà bỏ đi. Lần này Taehyun cũng đã nghĩ như thế.

Taehyun đã sống một mình quá lâu, đã quên mất cảm giác có ai đó xuất hiện ở giữa những khung cảnh thân thuộc, từng chút, từng chút một biến thành một phần cuộc sống của cậu. Mỗi khi Taehyun lại quên, Seungyoon sẽ xuất hiện, nhắc cậu nhớ rằng có một người quan tâm đến từng phần nhỏ nhất của cậu. Seungyoon để ý đến việc ngón trỏ của cậu bị cứa vào dao rọc giấy, đến vết chai sạn trên ngón giữa và ngón cái, quan tâm đến những việc làm cậu vui vẻ hay buồn phiền. Seungyoon ở đó, xoa dịu cậu, cho dù là những vết thương ngoài da bé tí, hay những vết sẹo trong lòng chẳng thể nào lành lại.

Không hề phòng bị, cũng không hề báo trước, Seungyoon bỗng trở thành một phần của cậu. Giống như khi Taehyun lật lại cuộc đời của mình, trong từng khung cảnh, từng khoảnh khắc, Seungyoon đã luôn ở đó, trở thành một điểm tựa mà Taehyun đã luôn vô thức ngả vào.

“Anh biết không, em đã từng nghĩ mình sẽ cô đơn đến suốt quãng đời còn lại đấy.”

Taehyun nằm trên giường, mắt liếc qua trang sách nhưng chẳng có câu chữ nào lọt vào đầu cậu. Cậu cứ mãi suy nghĩ về điều gì đó, hoặc là sự có mặt của Seungyoon khiến cậu bị xao nhãng. Seungyoon vẫn ngồi trên sàn, bên cạnh chiếc giường, chăm chú làm việc. Tóc anh rối bù và quầng thâm mắt chẳng thể nào rõ ràng hơn nữa.

“Ai cũng có một quãng thời gian trong đời như vậy. Nghĩ rằng mình sẽ đơn độc suốt đời.”

Bàn tay Taehyun chạm nhẹ cổ áo sơ mi vẫn còn dựng đứng của Seungyoon, khẽ khàng bẻ xuống. Cậu nhích người lại gần mép giường, một chút, rồi lại thêm một chút. Đến khi đầu cậu kề sát hõm vai của Seungyoon, Taehyun mới thổi vào tai anh bằng giọng nói trầm thấp.

“Anh có không?”

“Nếu như em bỏ đi, thì chắc là sẽ có.”

Seungyoon im lặng, Taehyun cũng không thể nói gì. Hai tay cậu vòng qua vai Seungyoon, siết chặt lấy anh. Mùi hương này, lúc đầu là một ấn tượng khó quên vào lần đầu tiên Seungyoon lướt qua cậu, bây giờ đã trở nên thân thuộc đến không thể tách rời. Mùi hương ấy bám lên quần áo, chăn nệm, và vương trên mái tóc của người mà cậu yêu thương. Mùi của sách mới, nước xả vải, và một chút mùi cháy xém. Taehyun chẳng biết chúng từ đâu tới, và cậu cũng chẳng quan tâm. Chúng quyện vào nhau, theo một tỉ lệ hài hòa nào đó hay một công thức nho nhỏ, vừa đủ để Taehyun cảm thấy hạnh phúc.

“Kang Seungyoon nhất định sẽ không bao giờ phải cô đơn đâu. Em hứa đấy.”

Taehyun bắt đầu cảm thấy nhà Seungyoon giống như nhà mình.

Kể cả khi đã khỏi bệnh rồi, Taehyun vẫn lấy lí do điều hòa hỏng để quay lại căn hộ nhỏ của Seungyoon vào mỗi buổi tối sau khi tan làm, nằm ườn ra trên sofa nghịch điện thoại và nghe những bài hát mà Seungyoon thích. Đôi lúc Taehyun sẽ nấu bữa tối, đôi lúc lại là Seungyoon. Hôm nào Taehyun quá lười biếng để làm bất cứ cái gì, còn Seungyoon thì lại bận rộn với mớ giấy tờ nhàm chán, hai người sẽ cùng ăn mì và xem tivi. Dần dần, Taehyun không còn muốn về nữa. Bởi vì trong tâm trí Taehyun, cậu đã tự cho nơi này là nhà.

Vậy nên khi nhận được cuộc gọi từ chủ nhà của Taehyun vào chiều nay để thông báo rằng họ đã sửa xong hệ thống điều hòa, Taehyun không biết nên cảm thấy thế nào nữa. Cứ nghĩ đến tối tuyết lại rơi, và mùa đông vẫn còn dài, Taehyun chẳng muốn đi đâu. Chiếc giường đơn ở căn phòng của cậu lúc nào cũng quá cứng, và cho dù có bật điều hòa cao như thế nào, Taehyun cũng sẽ không cảm thấy ấm áp như giường của Seungyoon…

Hơn nữa, căn phòng của Taehyun lúc nào cũng rất im ắng. Không có tiếng bước chân, tiếng lạch cạch của bàn phím, cũng không có tiếng radio hay tiếng nhạc; chỉ có sự im lặng nhàm chán, và đôi khi là tiếng vọng không rõ từ hành lang; nhưng chỉ thế mà thôi.

Căn hộ của Seungyoon cũng rất yên tĩnh, nhưng bên trong sự yên tĩnh ấy luôn có một hơi thở ấm áp, và lẫn trong không khí là những mùi hương mà Taehyun từ lâu đã quen thuộc. Ở đây có những món cậu thích ăn, có những quyển sách cậu thích đọc, có những bản nhạc cậu thích nghe, có những quan tâm chỉ dành cho cậu. Quan trọng nhất là, ở đây có Seungyoon. Và, không có thứ gì mà Taehyun có thể đòi hỏi nữa.

Taehyun vẫn không nghĩ rằng ngày trở về lại đến sớm như vậy.

Kang Seungyoon không quen với cái không khí tĩnh lặng mà anh có thể cảm nhận được khi đứng trước cửa nhà. Một âm thanh nhỏ xíu cũng không lọt qua khe cửa. Không có tiếng bước chân hay tiếng trở người sột soạt, tiếng tivi rè rè và tiếng radio.

“Anh về rồi!”

Quả nhiên Nam Taehyun không có ở đây. Chăn nệm đã được gắp lại gọn gàng. Giày dép được để ngay ngắn. Đống sách tự trở về vị trí cũ, nằm im lìm trên kệ như chưa từng được lấy ra. Bàn ghế cũng được kéo lại ngay ngắn. Chỉ còn tờ giấy note màu xanh dán trên tủ lạnh cùng mùi đồ ăn thoang thoảng mới nhắc Seungyoon rằng Taehyun từng ở đây.

“Điều hòa nhà em sửa rồi. Không muốn làm phiền anh nữa.”

Seungyoon mở tủ lạnh, thấy một đống đồ ăn được bọc giấy kín, chỉ cần hâm lại là ăn được.

Nhưng sao anh có cảm giác tủi thân như bị người ta lợi dụng rồi bỏ đi thế này…

Seungyoon một tay cầm cái nồi trong tủ lạnh ra, tay còn lại cầm điện thoại gọi cho Taehyun, giọng mếu máo, “Em không chờ anh về rồi đi được à?”

“Em còn về dỡ đồ với dọn dẹp lại nữa.” Taehyun lạnh tanh trả lời, thực chất là đang cười thầm trêu đùa Seungyoon.

“Tay anh lạnh cóng rồi này…”

Taehyun im lặng không trả lời, tay em cũng thế.

“Nhớ em quá.”

“…”

“Taehyun à? Em còn ở đó không vậy?”

“Vâng…”

Thế là Taehyun ngồi bên điện thoại suốt đêm. Seungyoon kể những chuyện ở chỗ làm như anh vẫn hay kể cho Taehyun nghe khi cậu ở nhà mình. Taehyun mãi cũng chẳng chịu cúp máy, cứ ậm ừ rồi kể những chuyện linh tinh, chen vào vài câu than phiền.

Gần hai giờ sáng, Seungyoon lấy lí do để cậu nghỉ ngơi, cuối cùng cũng gác máy.

Taehyun dựa lưng vào tường, vùi cả người vào trong chăn, điều hòa cũng được bật, nhưng chỉ thấy thiêu đốt, chẳng có chút ấm áp nào cả. Cái cảm giác bức bối này là gì đây? Chẳng khác nào lúc Taehyun cai thuốc lá, nhưng chỉ có điều, lần này, cậu nghiện một thứ hoàn toàn khác.

Chỉ có thế, Taehyun không ngủ được cả ba hôm liền. Rõ là, Kang Seungyoon làm hư cậu rồi.

Đến đêm thứ tư, vào lúc mười giờ đêm, Taehyun xuất hiện trước cửa nhà Seungyoon, không gọi trước cũng chẳng nói gì. Seungyoon chỉ cười, “Nói ‘Em cũng nhớ anh’ là được mà.”

Phòng ngủ của Seungyoon có tầm nhìn ra toàn khu phố, dù vướng mấy biển quảng cáo và vài căn nhà, nhưng đối với Taehyun thì vậy là đủ. Cậu hay ra đó ngồi và thử tìm tòa nhà của mình trong đống ngổn ngang đó, nhìn qua ô cửa sổ tối đen đã đóng băng, tuyết rơi đầy trên bậu cửa.

Nếu không ở đây, thì Taehyun cũng đang nằm dài ở nhà, đọc sách hay xem vài ba thứ linh tinh, cứ thế hoài phí thời gian của chính mình.

Seungyoon đưa cho cậu một cốc trà, lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Taehyun hớp một ngụm, ngón tay vẽ những hình thù ngoằn ngoèo lên mặt kính, trả lời dửng dưng.

“Nghĩ xem hôm nay nên về nhà hay ở lại.”

Seungyoon thở dài, “Ừ, em muốn về cũng được”, rồi định bỏ đi. Bỗng dưng, Taehyun nắm lấy vạt áo anh, kéo anh ngồi xuống rồi cười lớn, “Em đùa mà!”.

Taehyun đặt cốc trà lên bệ cửa, rồi nắm lấy tay Seungyoon, “Tay anh ấm thật đấy, còn tay em vẫn lạnh.”

Giống như điểm giao nhau của ốc đảo ấm áp và Nam Cực lạnh lẽo vậy. Một cảm giác dễ chịu tràn ngập từ lòng bàn tay đến lồng ngực Taehyun. Seungyoon đột ngột kéo Taehyun về phía mình, rồi không nói không rằng, mở bàn tay cậu ra, nhét một vật vào; sau đó, chậm rãi đặt lên mu bàn tay cậu một nụ hôn.

“Vậy đủ ấm rồi nhỉ?”

Taehyun đỏ bừng cả hai tai, hai má cũng nóng ran. Khi cậu mở lòng bàn tay ra, bên trong là chìa khóa nhà Seungyoon. Cậu muốn nói gì đó, nhưng cả môi cũng chẳng mấp máy được. Seungyoon cũng chẳng cần đợi phản ứng của Taehyun, chỉ dứt khoát nói,“Chuyển đến ở với anh đi!”

Chỉ cần có thế, Taehyun ôm chầm lấy anh.

End?

Nhỏ nhặt về Youngjae – III. Caffeine [YoungLo]

Author – Lam AKA BBCG | Rating – K
| Yoo Youngjae x Choi Junhong |

Nhỏ nhặt về Youngjaetumblr_nho5a526oy1rllx8uo1_1280

III. Caffeine

Youngjae thích uống cafe vào buổi sáng, sau khi ăn trưa, và trước khi đi ngủ khoảng hai tiếng. Youngjae bị ảnh hưởng từ khoảng thời gian ở ghép với Himchan trước đây, và ai cũng biết Himchan nghiện cafe như một thằng nhóc mười hai tuổi nghiện trò chơi điện tử. Mỗi lần Himchan pha cafe, anh đều hỏi Youngjae có muốn uống không, và dần dà biến Youngjae thành một kẻ-không-thể-sống-thiếu-cafe giống như mình.

Junhong thì ngược lại. Cậu bị say cafe. Mỗi khi uống, Junhong cảm thấy đau đầu và hoa mắt, tim đập nhanh hơn bình thường, và một vài triệu chứng khác, đã dọa bản thân cậu và Youngjae chết khiếp khi Junhong thử uống lần đầu tiên. Thật ra thì không nghiêm trọng lắm, chỉ là Youngjae quá lo lắng mà thôi. Từ lần đó, Youngjae không cho Junhong đến gần cafe, và cẩn thận dặn dò Himchan không được để cậu uống bất cứ thứ gì có chứa caffeine.

Dù không thể uống, Junhong pha cafe rất ngon. Ít nhất thì đó là lời Youngjae nói. Dù thỉnh thoảng Junhong để ý thấy Youngjae hơi nhăn mặt, có khi lại nhíu mày khi uống. Nhưng thể nào thì Youngjae vẫn sẽ cười và nói, Miễn là của em pha, thế nào cũng ngon.

Có một buổi tối, Youngjae ở trong phòng làm việc. Cứ cách mỗi tiếng, lại có tiếng gõ cửa, và một li americano đặt trước cửa phòng. Mỗi li lại đầy chưa đến một phần ba, kèm theo một mẩu giấy nhắn. “Uống nhiều cafe không tốt cho sức khỏe”, “Thức khuya cũng thế”, “Nhưng vì sự nghiệp vĩ đại của anh”, “Hãy cố gắng lên!”…

Thỉnh thoảng Youngjae lại đưa Junhong ra ngoài lang thang. Tất nhiên Youngjae và Junhong có những điểm đến yêu thích, nhưng cứ mỗi lần ra ngoài, Junhong lại muốn đến một nơi nào đó mà cậu chưa từng đến, còn Youngjae thích những địa điểm cố định và quen thuộc hơn. Thế là hai người cứ lang thang vô định khắp thành phố, rồi cuối cùng lại trở về quán cafe nằm trên đại lộ. Youngjae sẽ nhấm nháp li cafe thứ hai trong ngày, khi Junhong uống trà, cacao, hoặc nước trái cây và ăn bánh. Junhong sẽ cười khúc khích trước mấy trò đùa nhạt nhẽo của Youngjae, còn Youngjae sẽ chăm chú lắng nghe những câu chuyện ở trường của Junhong. Vào những lúc như vậy, kể cả cafe có đắng ngắt và đậm đến thế nào, chỉ cần chạm đến đầu lưỡi Youngjae, cũng trở nên ngọt ngào vô cùng.

Youngjae thích Junhong như cái cách anh thích uống cafe. Chẳng bao giờ thật sự nói ra, nhưng ai cũng biết rằng Youngjae không thể nào sống thiếu nó. Junhong giữ anh tỉnh táo, nhưng đôi khi lại nhốt anh vào những cơn say. Không phải lúc nào cũng ngọt ngào, nhưng lại luôn gây nghiện. Và quan trọng nhất là, Youngjae lúc nào cũng sẵn sàng cho một li cafe, và cả Junhong nữa.

How they met – I. Nam Taehyun and his fucked up youth [KangNam]

“Sự ngông cuồng tuổi trẻ
Tất cả đều bị chế ngự
Vì quá yếu đuối
Tôi đã đánh mất cuộc đời mình”

Rating – K | Author – BBCG aka Lam
| Seungyoon x Taehyun |

How they met
I. Nam Taehyun and his fucked up youth.

untitled

Trên lộ trình từ gác xép đến chỗ làm của Taehyun có một tiệm sách. Cánh cửa sơn màu đỏ mới cóng hoàn toàn đối lập với bức tường cũ kĩ và bảng hiệu phai màu. Những tủ sách dựng san sát vào nhau ở bên trong, chừa ra một lối đi nhỏ xíu, chỉ vừa đủ cho một người. Bên ngoài cửa tiệm đặt nhiều thùng các tông lớn chứa sách cũ. Taehyun có lần dừng lại trước cửa tiệm đó, nhìn qua một lượt những quyển sách đặt trong thùng các tông. Một nửa trong số đó là tiếng Hàn, nửa còn lại là tiếng Anh. Kì lạ thật ấy. Taehyun lẩm bẩm, nhìn vào bên trong, nhưng chẳng thấy ai. Taehyun toan đẩy cửa bước vào, nhưng nhìn đồng hồ đeo tay, chỉ còn chút nữa là sẽ muộn làm, cậu leo lên xe đạp rồi chạy đi mất.

Taehyun không phải là người thích đọc sách. Nhưng vào cái ngày trước khi lên máy bay, Taehyun chạy khắp Seoul, ghé vào mọi tiệm sách mà cậu thấy trên đường đi và mua mỗi nơi một cuốn. Taehyun để hết một nửa số sách đó ở nhà cũ, đem một phần tư đến Paris, phần còn lại gửi cho những người mà cậu nghĩ rằng sẽ không được gặp lại nữa. Để giải thích cho hành động này của mình, Taehyun viết bên dưới một trong số những tờ hóa đơn của số sách, rồi kẹp vào sổ tay “Để một nửa số sách này ở nhà, để tôi còn có cớ quay đầu lại. Đem một phần tư số sách đi, để tôi còn có cái mà nhớ về những con phố mình từng băng qua. Gửi một phần tư số sách cho những người từng quen, để nhắc họ rằng tôi từng tồn tại.”

Sau đó một năm, căn nhà trọ cũ bị bán đi, một nửa số sách của Taehyun cũng mất tích. Một phần tư số sách còn lại, không biết liệu có ai nhận được không, hoặc có khi chúng cũng chẳng còn tồn tại trên thế gian này nữa. Chỉ còn lại số sách ở gác xép của Taehyun, được xếp ngay ngắn trong vali đặt dưới giường. Taehyun thỉnh thoảng nghĩ về những quyển sách vẫn chưa được mở ra, trong lòng dậy lên một cảm giác tiếc nuối. Cái cảm giác ấy cũng lướt qua khi Taehyun nhìn vào bên trong thùng cáctông đặt trước tiệm sách. Liệu có quyển nào là của mình không nhỉ? Những quyển đã bị thất lạc, và cả những quyển được gửi đi, rất có thể đã lang thang đến tận nơi này.

Phía bên kia thành phố, ánh đèn lấp lánh làm lu mờ những ngôi sao hiếm hoi mọc trên bầu trời đêm. Nhìn từ nơi này, tháp Eiffel chỉ nhỏ như một cái đầu bút chì được chuốt nhọn bằng dao rọc giấy, nhưng bằng một cách nào đó vẫn rõ nét và rực rỡ vô cùng.

Những hôm như thế này, Taehyun thường ngủ trên sofa đặt cạnh cửa sổ thay vì ngủ trên giường. Những ánh đèn phía xa nhấp nhoáng phản chiếu lên kính cửa sổ mờ mờ bám bụi, chúng được thắp sáng đến tận bình minh. Paris giống như một cô gái bất cần ở độ tuổi hai mươi, nó không ngủ, chỉ hơi lim dim vào buổi chiều tà, và rồi thật sự sống khi về đêm. Kể cả khi nép mình ở đây, Taehyun vẫn có thể cảm nhận cái sức sống ấy gõ vào cửa sổ như một vị khách không mời. Có lẽ Taehyun đang mơ, bởi vì cậu thật sự nghe thấy tiếng gọi. Cậu vô thức mở then cài cửa, trước khi ngã mình xuống sofa.

Gió mở tung hai cánh cửa, ánh đèn và sự ồn ã của thành phố tràn vào gác xép nhỏ như cơn lốc xoáy, nhưng Taehyun cũng chẳng quan tâm.

Suốt mấy năm sống ở Paris, Taehyun chưa từng nhận được một bức thư hay một cuộc điện thoại nào từ Hàn Quốc. Cũng suốt những năm ấy, cậu chưa từng viết thư cho ai hay gọi một cuộc điện thoại nào đến quê nhà. Nhiều đêm không ngủ, Taehyun đếm tiếng đồng hồ gõ tích tắc, nhẩm tính xem lúc đó là mấy giờ ở Hàn. Những lúc như vậy, Taehyun lại muốn gọi cho ai đó để nói rằng, “Tôi hiện tại đang làm rất tốt. Sức khỏe cũng ổn, không có vấn đề gì…”. Nhưng khi giở điện thoại ra, trong danh bạ chẳng có số của ai trừ số bàn của căn nhà đã bị bán, và số điện thoại của mẹ, người đã từ lâu không còn muốn nhấc máy lên nữa.

Taehyun luôn cho rằng đó là lỗi của mình, và chỉ vào những đêm như thế, cậu mới cảm thấy sự hối lỗi chậm rãi cuộn trào trong lòng mình.

Là lỗi của cậu vì đã không quan tâm đến ai ngoài bản thân mình. Là lỗi của cậu vì đã nhẫn tâm cắt đứt toàn bộ những mối liên hệ trước khi cao chạy xa bay đến một đất nước khác, để rồi sau đó tự dằn vặt mình trong nỗi cô đơn. Thành phố này quá đỗi rực rỡ, nhưng Taehyun thì lại vô cùng nhạt nhòa. Đến độ cậu gần như cảm thấy mình đã lẫn vào trong những bức tường cũ kĩ trên phố, hoặc vào màu trời xám xịt mỗi độ thu về. Taehyun chưa bao giờ thuộc về nơi này, nhưng mà như họ nói ấy, “Một ngày tồi tệ ở Paris vẫn còn hơn một ngày tốt lành ở bất kì đâu”.

Taehyun đến đây là vì cậu muốn trốn đi, thoát khỏi những con phố chật hẹp mà mỗi khi đi qua chẳng để lại gì ngoài những kỉ niệm đau đớn, thoát khỏi những tòa nhà chọc trời như những song sắt giam giữ cậu bên trong với trần nhà là bầu trời tẻ ngắt.

Trước đó, trong mắt Taehyun, Seoul chưa từng khoác lên mình cái bộ dạng như vậy. Dĩ nhiên rồi, Seoul là một thành phố lớn. Mà một thành phố lớn thì không thể thiếu những con đường buồn thảm, và những con người cứng ngắt. Nhưng những điều đó cũng chỉ chiếm một phần rất nhỏ, và dễ dàng bị bỏ qua như một chiếc lá úa tàn trên nhành cây vào mùa hạ. Seoul trong mắt cậu, đẹp và rực rỡ vô cùng, cho dù những vết sẹo xấu xí của nó có bị phô bày đi nữa, Taehyun cũng không vì thế mà ngừng yêu thành phố này.

Thế rồi, một ngày nọ, khi nhìn từ phía ban công xuống lòng đường đông đúc, Taehyun chỉ muốn chạy khỏi nơi này. Có người bảo, đó là một trong những điều cậu sẽ làm khi còn trẻ, còn đủ bồng bột và ngu ngốc. Có người bảo, đó là cách mà một số người chọn khi không đủ sức để đối mặt với bi kịch. Dù thế nào cũng chẳng quan trọng. Taehyun muốn đi, và buồn thay, chẳng còn gì cản cậu lại.

Cái ngày hôm ấy, Taehyun giở quyển tạp chí du lịch, hình ảnh tháp Eiffel và Khải Hoàn Môn được in trên giấy bóng lấp lánh dưới ánh nắng. Taehyun xé trang đó, xếp lại rồi nhét vào túi. Mình muốn đến đó. Taehyun nghĩ thế và thay vì phủi nó đi như phủi những dự định mơ hồ mà cậu muốn làm khi còn trẻ, Taehyun quyết định thực hiện nó.

Ngày Taehyun còn bé, bố cậu thường chỉ vào tấm bản đồ cũ mèm được treo trong căn phòng ông, to đến nỗi che khuất cả bức tường. “Taehyun à, con ở đây,”, ông chỉ vào cái ngôi sao màu đỏ trên Hàn Quốc, và rồi lại nhìn phần còn lại của tấm bản đồ. “So với thế giới, chúng ta rất nhỏ bé, vô cùng nhỏ bé…”

Bố Taehyun là một người luôn di chuyển. Ông đi từ nơi này đến nơi khác, nắm rõ cả thế giới trong lòng bàn tay. Trên những chuyến công tác không hồi kết, ông thường sẽ gửi bưu thiếp về cho Taehyun, trên đó sẽ viết những câu đại loại như “Bố ở đây, Berlin”, “Mallorca, con thế nào?”… hoặc đôi khi chẳng có một lời, chỉ có ngày tháng và chữ kí của ông. Những tấm bưu thiếp cũ mèm, in hình những nơi ‘nhất định phải đến’ dành cho khách du lịch. Đó là cách mà Taehyun đã nhìn nhận thế giới, cách của bố.

Mẹ Taehyun thì khác. Bà không ra ngoài nhiều và nhìn thế giới bằng một thái độ bi quan của chế độ cũ. “Nó là một nơi tàn nhẫn”, dù rằng bà chỉ mấp máy môi và không nói ra, nhưng Taehyun gần như đã nghe nó suốt cả thời thơ ấu. Thay vì nói với Taehyun thế giới thực thật ra như thế nào, bà lựa chọn cách kể cho Taehyun nghe về những thế giới khác. Những quyển sách, những bộ phim, hoặc những bài hát tràn đầy hi vọng. Nhưng Taehyun vẫn là một đứa trẻ. Và một đứa trẻ thì thường tò mò.

“Nhưng đó là nơi như thế nào?”, Taehyun hỏi, khi mẹ cậu đọc quyển Oliver Twist trước giờ đi ngủ. Hôm đó, lần đầu tiên bà miêu tả thế giới bằng cách của mình. Những lời này, bằng một cách thần kì nào đó, Taehyun đã thuộc lòng.

“Đó vẫn là một nơi tàn nhẫn, nhưng khi con dần trưởng thành, con sẽ học được, có một số điều con có thể làm để tồn tại và bảo vệ chính mình. Một ngày nào đó mẹ, và cả con nữa, cũng có thể sẽ ra đi bởi sự vô lí đến nhẫn tâm của thế giới dành cho ta. Vậy nên trước khi qua đời, hãy làm tất cả những gì con muốn, để không phải trách móc bất kì ai. Bởi vì thế giới này là như vậy đấy. Nó tàn nhẫn, nhưng thất thường, và dù có là nơi nguy hiểm đến thế nào đi nữa, nó vẫn đáng sống. Đó chẳng phải là lí do mà Người cho ta “bản năng sinh tồn” hay sao?”

Taehyun lúc đó không hoàn toàn hiểu lời của bà. Tuy vậy, cậu vẫn chăm chú lắng nghe và ghi nhớ. Những lời mẹ dặn lúc nào cũng hữu ích trong thế giới thực. Suốt khoản thời gian ấy, Taehyun đã ngừng tin vào hi vọng về một thế giới tốt đẹp hơn, hay mấy thứ ngu xuẩn giống vậy. Cái ý niệm về một thế giới không nhân nhượng đã sớm biến Taehyun thành một đứa trẻ khác lạ, và cũng giúp Taehyun đối diện với những chuyện xảy đến dễ dàng hơn. Đó là một cách khác mà Taehyun đã nhìn nhận thế giới, cách của mẹ.

Bố cậu cách vài tháng vẫn đi khắp nơi. Khi ông trở về nhà, Taehyun có cảm giác như thể dấu chân ông đã in dấu trên mọi con đường đã được đặt tên, và đôi mắt ông đã nhìn thấy được mọi điều kì diệu ở ngoài kia. Vài tháng sau, hoặc chỉ vài tuần sau, ông lại phải đến nơi khác. Và khi tấm bưu thiếp được gửi về từ nơi ông đang ở, Taehyun biết ông đang về nhà.

Ông bỏ lỡ tất cả những sinh nhật của Taehyun, và vì thế nên khi Taehyun cuối cùng cũng chuyển ra ngoài vào sinh nhật thứ hai mươi, ông hoàn toàn không hay biết. Đó là một quyết định đột ngột, một việc làm sẽ được cho là “bồng bột của tuổi trẻ”, một trong những dấu mốc của cuộc đời Taehyun.

Khi lái xe từ nhà đến trường đại học, Taehyun nhìn thấy một cây táo.

Con đường đi từ nhà đến trường đại học của Taehyun là một lộ trình vô cùng buồn tẻ. Hai bên đường đều là những căn nhà lớn bị che khuất bởi tường rào bằng đá. Đi xa thêm một chút nữa, ra khỏi khu nhà sang trọng và đắt tiền, sẽ là những căn nhà bình dân, tường không sơn, chỉ quét một lớp xi măng, hoặc đôi khi chỉ có những viên gạch xếp chồng lên nhau. Hai bên đường, những cái cây quá yếu ớt phải hứng chịu những cơn gió mùa hạ đều bị ngả về một bên. Có vẻ như chẳng ai buồn quan tâm đến những cái cây hay những ngôi nhà họ sống, và Taehyun cảm thấy thật kì lạ. Nếu như người ta chịu bỏ ra một chút thời gian để nghĩ về những điều nhỏ nhặt trong cuộc đời họ, thì những lo lắng lớn lao cũng sẽ không còn chiếm dụng khoản trống trong lòng họ nữa. Như vậy, thật tốt biết mấy.

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của một đứa trẻ nhà giàu thôi. Ai cũng sẽ bảo thế khi Taehyun nói họ nghe về những ý niệm trong đầu cậu.

Taehyun đi trên con đường đó hai năm, và cậu chưa từng nghĩ rằng mình đã thấy cái cây nào ra hoa.

Cho đến năm Taehyun hai mươi tuổi, hoa táo nở trắng trước cửa căn nhà trọ hai tầng. Cây táo mà tán lá lúc nào cũng vàng úa, thân cây gầy guộc lắc lư theo những cơn gió, dường như đã dùng hết sinh khí để nở hoa vào năm ấy. Cũng bởi vì thế, con đường tẻ nhạt từ nhà đến trường của Taehyun cũng đã trở nên thú vị hơn, dù chỉ là một chút thôi.

Vào ngày sinh nhật, Taehyun ra ngoài đi uống với bạn cùng khoa đến gần sáng. Lúc đi thì cậu đi nhờ xe của cậu bạn, nên lúc về Taehyun đành gọi taxi. Chiếc taxi thong thả chạy về phía nhà cậu trên con đường hoang vắng. Taehyun ngồi ở ghế sau, chăm chú nhìn vào bầu trời đêm. Khi đi đến đoạn đường có căn nhà trọ, đôi mắt Taehyun dừng lại ở cây táo đang rung rinh theo cơn gió hè, những cánh hoa trắng bị gió cuốn đi xoay lượn trên không trung. Cậu bảo tài xế dừng xe. Taehyun vẫn còn choáng váng vì hơi men, nhưng đôi mắt cậu rực sáng, cậu cảm thấy bản thân mình tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cậu tựa người vào bức tường rào đã bám rong rêu, châm lửa điếu thuốc. Làn khói mờ mờ chậm rãi lan tỏa trong không khí, biến không gian xung quanh cậu thành một màn sương.

Taehyun bỗng chú ý đến cái biển “Phòng cho thuê” bị khuất bên dưới cái bóng to lớn của tán cây. Cậu nheo mắt nhìn giá cho thuê phòng đã bị cạo sửa. Có lẽ vì giá thuê quá đắt, không có người thuê nên người chủ trọ đã thay đổi giá. Từ 150000 won/tháng xuống còn 125000 won/tháng, không cần phải đặt cọc trước. Taehyun nhìn giá thuê trọ chăm chú, rồi thò tay vào túi quần, lấy chiếc ví ra, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp điếu thuốc, còn ngón tay cái không ngừng đếm tiền.

Trong túi Taehyun còn đúng 130000 won.

Taehyun chần chừ một chút, rồi quyết định ấn chuông cửa. Một nửa trong cậu hi vọng rằng chủ nhà đã ngủ, một nửa lại mong rằng có ai đó sẽ ra mở cửa. Taehyun cứ đứng lóng ngóng trước cổng hồi lâu. Nếu như không có ai ra mở cửa, thì cậu vẫn sẽ đứng đây thêm một chút nữa.

Gần như là rất lâu, Taehyun đã định đi bộ về nhà, cánh cửa căn nhà được mở. Người mở cửa là một phụ nữ trung niên, trông bà có vẻ mệt mỏi, những nếp nhăn trên gương mặt bà không có dấu hiệu gì là sẽ dãn ra. Bà nhìn cậu từ trên xuống dưới, và dù không nói ra, Taehyun vẫn cảm thấy được sự dò xét thầm lặng của bà dành cho mình. Đôi mắt bà dừng lại ở tay cậu, không biết là nhìn vào chiếc đồng hồ đắt tiền, hay là điếu thuốc còn đang cháy dở.

Taehyun cố gắng ép giọng, đứng thẳng người, như đang đứng trước một Nữ hoàng.

“Thưa cô, cháu có thể thuê phòng ở đây được không?”

Người phụ nữ suy xét hồi lâu, hỏi cậu nhiều câu rồi mới gật đầu đồng ý. Bà dẫn cậu vào căn phòng trên tầng hai, vừa đi vừa lầm bầm, “Ai lại đến thuê phòng vào giờ này cơ chứ?”. Taehyun vừa bước vào phòng, người phụ nữ bật công tắc đèn, rồi xoay người bỏ đi, không quên nhắc nhở Taehyun về việc ngày mai phải đem giấy tờ đến.

Căn phòng nhỏ rộng chừng mười lăm mét vuông, đồ đạc không có gì trừ một cái giường, một cái lò sưởi đã cũ, và một phòng tắm. Căn phòng cũ kĩ, ẩm mốc. Trên sàn gỗ, những mảnh kính vương vãi chưa được dọn dẹp. Taehyun bước tới chỗ cửa sổ, mở chốt. Từ góc độ này, cậu có thể thấy cây táo được chiếu rọi bởi ánh đèn đường, rực sáng như ngọn hải đăng giữa biển tối. Ngồi trên chiếc giường xập xệ phát ra tiếng kêu cót két, nhưng cảm giác hối hận không xuất hiện trong cậu, không một chút nào.

Sáng hôm sau, cậu về nhà gói ghém quần áo, sau một cuộc thảo luận ngắn với mẹ về việc “Con đã có thể lo cho bản thân mình”, mẹ cậu khó khăn lắm mới đồng ý. Taehyun chỉ mang theo hai cái va li trong lần đầu tiên rời khỏi căn nhà đã bảo bọc cậu suốt hai thập kỷ cậu tồn tại. Cảm giác tiếc nuối là không thể tránh khỏi, nhưng cảm giác hồi hộp lại rộn ràng hơn hẳn, như thể cậu sẽ tiến xa, rất xa từ điểm xuất phát là căn nhà trọ này đây.

 

 

Những tấm bưu thiếp vẫn được gửi về đều đặn. Bố cậu nói ông sẽ về, và lần này, là về thật. Sẽ không còn chuyến công tác dài ngày ở khắp nơi nữa, ông sẽ nhận một công việc ở Hàn Quốc, và chỉ ở Hàn Quốc mà thôi. Taehyun chưa bao giờ nói với ông cậu đã chuyển ra ngoài. Cậu chưa bao giờ có cơ hội.

 

Trên chuyến bay từ nước Anh đến Hàn Quốc, chiếc máy bay chở theo bố Taehyun, và khoảng ba trăm người khác rơi xuống biển. Người ta tìm thấy chiếc máy bay, và khoảng hai mươi hành khách, nhưng bố cậu thì không. Họ kết luận máy bay rơi là vì trục trặc không đáng có ở động cơ. Ngày ông ra đi, Taehyun nhận ra. Thế giới này giống như một đứa trẻ tàn ác cầm kính lúp chĩa xuống tổ kiến vậy. Bi kịch có thể xảy ra, vào bất kì lúc nào, với bất kì ai.

Tấm bưu thiếp cuối cùng được gửi từ Anh, hai ngày sau vụ tai nạn, “Luôn nhớ về Seoul.”

Mẹ cậu không sai khi bà nói rằng thế giới vô cùng tàn nhẫn. Nhưng lúc nhận được tin, bà giấu đôi mắt bên dưới mái tóc dài rũ rượi, như thể đó là lỗi của bà.

 

 

Nếu như hôm đó Taehyun nói với bố cậu muốn đến Paris, liệu ông sẽ phản ứng như thế nào nhỉ? “Con muốn đến cái nơi xa xôi ở phía trên tấm bản đồ này cơ. Nhìn ở đây nó cũng chỉ cách Hàn Quốc một mét thôi, bố nhỉ?” Ông chắc hẳn sẽ bật cười, nhưng rồi với bản năng của một người bố, ông cũng sẽ tìm cách ngăn Taehyun lại bằng những câu hỏi như “Đến đó làm gì?” “Tại sao lại muốn đến đó?” “Đến đó rồi sẽ sống bằng cách nào?”… Nhưng ông lại không còn ở đó để ngăn cậu lại nữa. Thứ duy nhất của ông mà Taehyun còn giữ là tấm bản đồ được treo trong phòng ngủ. Ngày đi, Taehyun tháo nó ra khỏi khung gỗ, cuộn lại và nhét vào vali. Đến giờ nó vẫn ở đó. Taehyun không dỡ hết hành lí khi đến đây, một nửa trong số đó vẫn còn ngủ yên trong chiếc vali giờ đã phủi bụi.

Taehyun trong một khoảnh khắc, đã nghĩ rằng mình cuối cùng cũng được tự do. Nhưng cái bóng của Seoul cứ chấp chới chạy theo cậu. Paris cũng đầy những tòa nhà chọc trời, và bầu trời cũng buồn thương ngả màu như một trang giấy đã cũ suốt sáu tháng đầu tiên Taehyun đến đây. Mất một năm để Taehyun nhận ra, mình vẫn bị giam lỏng, cho dù là ở đâu.

Nhưng tại sao lại là nước Pháp? Tại sao không tiếp tục đi nữa? Đáng lí ra đây phải là câu chuyện về chuyến đi vòng quanh thế giới để chạy thoát nỗi buồn, nhưng nó lại dừng ở đây, một phòng gác mái của căn hộ rẻ tiền sâu trong những con hẻm vô danh. Taehyun cũng không biết nữa.

Có lẽ là vì Taehyun chưa từng nhận được một tấm bưu thiếp nào từ Paris chăng?

Trong đầu cậu hoàn toàn không có một chút ý niệm nào về ý định bất chợt của mình, cũng chưa vạch rõ kế hoạch làm cách nào cậu có thể sống sót ở một nơi không ai nhìn cậu với đôi mắt thờ ơ, một nơi không ai hiểu được thứ ngôn ngữ mà cậu đã sinh ra cùng với đó.

Taehyun dựa lưng vào bức tường xi măng, quay lưng lại với khung cảnh của thành phố, vữa tường màu trắng rơi xuống ghế. Trên tờ tạp chí du lịch cũ mèm đặt bên dưới gối có dòng chữ màu đỏ, “Paris – lựa chọn tuyệt vời.”

-TBC-

Do you want to be President of the United States? {SugaKookie | Drabble}

Theo dòng thời sự :))

Rating – K | Author – BBCG aka Lam
| Suga x Jungkook |

“Do you want to be President of the United States?”

Viết tặng chị Cối.

tumblr_static_3mmzlv9qp5k4wsgsg8skso4w4

Tôi gặp em trong khách sạn ở Mokpo giữa cuộc tranh cử tổng thống Mỹ. Một cậu sinh viên chạy trốn, với gương mặt xinh đẹp đến mức khiến người ta sa ngã. Em nói rằng em không còn đủ tiền để đi tiếp, vậy nên tôi đã đề nghị em đến ở cùng phòng với tôi. Tôi nghĩ rằng em sẽ từ chối, bởi vì ai muốn ngủ cùng phòng với một kẻ như tôi chứ. Nhưng em đồng ý ngay lập tức mà không hề có một câu hỏi nào.

Ba tuần trôi qua, tôi và em cứ quanh quẩn trong căn phòng khách sạn, thỉnh thoảng xuống hồ bơi tầng trệt, nhìn bầu trời âm u phản chiếu trên mặt nước lạnh ngắt và những du khách buồn tẻ ngồi trên ghế xếp, chẳng ai buồn nói một lời nào.

Buổi tối, tôi cuộn điếu thuốc lại rồi đưa cho em. Cả phòng mù mịt khói trắng. Dưới ánh đèn leo lắt, tôi nghe tiếng em ngân nga một giai điệu kì lạ. Chẳng biết là tại thuốc hay là tại tôi, mà em trông như một ảo ảnh đang nằm sát cạnh. Đôi mắt em đỏ quạch, mái tóc mướt mồ hôi, bàn tay em níu lấy vạt áo tôi.

Trên cái TV nhỏ đặt trên tủ, họ đang phát trực tiếp kết quả cuộc bầu cử tổng thống mới cho nước Mỹ. Giữa những tiếng nhiễu và tiếng còi xe ồn ào phía dưới, tôi nghe giọng em khào khào.

“Anh có muốn trở thành tổng thống của nước Mỹ không?”

“Không muốn, chẳng bao giờ muốn.”

“Anh không muốn cứu thế giới à?”

“Thế giới có rất nhiều vấn đề, nhưng vấn đề lớn nhất của nó là con người.

Việc ngây thơ nhất mà con người có thể nghĩ đến, là cứu thế giới bằng quyền lực chính trị của mình. Thế giới không hoạt động theo kiểu đó. Và khi chuyện không thành, em sẽ là người bị oán trách. Những người đó,”, tôi chỉ về phía màn hình TV,”chỉ toàn hứa suông. Họ sẽ không giải quyết bất kì thứ gì bằng quyền lực của mình, vì đơn giản là họ không thể.”

“Ừ, với cả anh còn chả thể giải quyết được vấn đề của mình mà.”

Em bật cười khanh khách, tiếng cười ấy vẫn cứ ám ảnh tôi, rất lâu sau đó.

“Vấn đề duy nhất của anh, là anh yêu em. Yêu em đến điên cuồng, yêu em quá nhiều, đến độ anh nghĩ chỉ cần không yêu em nữa, thì anh thừa sức cứu cả thế giới này.
Còn vấn đề duy nhất của em, là em chẳng yêu ai, kể cả bản thân em.”

“Nhưng em yêu anh.”

“Em nghĩ vậy thôi.”

Lại một đêm không ngủ, em nằm cạnh tôi, thở những hơi thở đều đặn vào tai, vào hõm cổ tôi. Vòng tay em quấn chặt quanh thắt lưng tôi. Em thì thầm.

“Em muốn trở thành tổng thống của nước Mỹ.”

“Để làm gì?”

“Để khiến cả thế giới là của em.”

“Nhưng thế giới là của em rồi.” Ít nhất là thế giới của anh.

Sáng hôm sau, em bật TV xem kết quả của cuộc bầu cử. Em nói là một gã đần nào đấy thắng vì một lũ người cả tin bầu cho gã, nhưng mà cuộc bầu cử nào chẳng vậy.

Em gói ghém hành lí, rồi nói với tôi tối nay em phải về, để tiếp tục học đại học. Em nói em muốn trở thành tổng thống, chẳng để giải quyết vấn đề của thế giới hay trở thành một người được ghi danh vào lịch sử, mà chỉ để chứng tỏ rằng tôi đã sai.

“Em yêu anh.”

Trước khi rời đi, em nói vậy.

Chính trị gia luôn nói dối, và nói dối rất thành thục. Kể cả khi chúng ta biết rõ điều đó, chúng ta vẫn tin tưởng họ một cách mù quáng, bởi vì chúng ta luôn hi vọng rằng một phần nào đó trong những lời nói dối được soạn thảo kĩ lưỡng của họ – là sự thật.

End?

Nhỏ nhặt về Youngjae – II. Thói xấu số 1 của Yoo Youngjae [Younglo]

Author – Lam AKA BBCG | Rating – K
| Yoo Youngjae x Choi Junhong |

Nhỏ nhặt về Youngjae

피고내엉엉

II. Thói xấu số 1 của Yoo Youngjae

Youngjae hút thuốc. Junhong không chắc Youngjae có thích điều đó, giống như thích uống cafe và đọc sách hay không. Youngjae không nói ra, và Junhong cũng chưa từng tận mắt thấy Youngjae hút thuốc. Nhưng Junhong biết điều đó, cậu ngửi được mùi thuốc lá khi ở quanh Youngjae, và có lần Junhong tìm được một gói thuốc trong phòng Youngjae mà sau đó anh nói dối rằng đó là của Daehyun để quên lại. Youngjae không, và sẽ không bao giờ cho Junhong biết những thói quen xấu mà anh nghĩ rằng sẽ ảnh hưởng đến Junhong.

Junhong đoán đó là việc mà tụi con trai trưởng thành làm khi quá mệt mỏi, tuyệt vọng, căng thẳng, hay vướng vào bất cứ thứ cảm xúc tiêu cực nào đã được đặt tên, và bởi vì một người đàn ông trưởng thành không được phép mềm yếu, họ chẳng thể làm gì ngoài đốt mình trong khói thuốc. Có lẽ một ngày nào đó Junhong cũng sẽ trở nên giống như vậy. Nhưng bây giờ thì chưa.

Junhong cứ hay tưởng tượng hình ảnh Youngjae dựa vào lan can căn nhà trọ, thở ra làn khói trắng trong một ngày nóng bức nào đó. Đôi mắt anh lim dim, mái tóc rối bù. Chẳng biết lúc đó Youngjae đang suy nghĩ về việc gì, hay giấu diếm điều gì.

Nếu Junhong nói ra, Youngjae sẽ tìm cách để bỏ thuốc. Hoặc ít nhất thì cũng sẽ không hút thường xuyên. Nhưng Junhong không muốn nói. Đây là cách mà anh chọn để chạy trốn khỏi thực tại phũ phàng, và còn gì tàn nhẫn hơn khi đóng sập lối thoát đó lại. Youngjae có thể sẽ phải tìm đến những thứ còn tồi tệ hơn.

Một buổi tối, Youngjae uống say rồi ngủ mà để mở cửa ban công, như thể mạo hiểm nguy cơ bị trộm hết mọi thứ trong nhà, dù Youngjae chẳng có gì nhiều để mà mạo hiểm. Hôm đó Junhong ở lại tăng ca và về nhà muộn. Khi Junhong thấy cảnh tượng trước mắt, cậu đã đoán ra được phần nào. Junhong lẳng lặng đóng cửa lại, cậu thấy một đống tàn thuốc dưới sàn ban công. Youngjae chẳng buồn giấu chúng nữa. Junhong cứ tự hỏi chuyện gì đã xảy ra vào tối hôm đó, nhưng Youngjae chẳng nói một lời vào sáng hôm sau. Anh thức dậy và nở nụ cười, “Anh sẽ làm bữa sáng cho em nhé!”, và rồi khi Junhong hỏi “Ngày hôm qua của anh thế nào?”, Youngjae sẽ lại trả lời, “Cũng như mọi ngày thôi, chẳng có gì đặc biệt.”

Khi Youngjae quay đi, Junhong không hề chú ý rằng anh đã lẩm bẩm, “Em vẫn ở đây, em vẫn ở đây”, và có Chúa mới biết, Youngjae cảm ơn vì điều đó nhiều như thế nào.

Youngjae đã tự hứa sẽ bỏ hút thuốc rất nhiều lần, và lần nào cũng vì một lí do nào đó mà hút thuốc trở lại. Youngjae đã từng ngưng đến tận bốn năm, rồi lại vì người đã làm anh bỏ thuốc lá mà tiếp tục để bản thân chìm sau làn khói. Nhưng đó là chuyện sau này.

-chưa hết-